Hiển thị các bài đăng có nhãn Kẻ chiến bại. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Kẻ chiến bại. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 11 tháng 6, 2017

Kẻ chiến bại (5)


Ba tháng nghỉ hè trôi qua một cách bình yên đối với tình yêu của đôi trẻ nhưng không bình yên chút nào đối với cuộc sống trên mọi miền đất nước. Riêng với Sinh thì cậu đã bớt quan tâm đến tính hình chiến sự đang sôi động khắp nơi. Những chiến thắng giòn giã của quân giải phóng không còn gây được nơi cậu sự hân hoan của những ngày đầu mới nghe đài Giải phóng và đài Hà nội. Hằng đêm, cậu thường quên nghe hai đài nầy nên không theo dõi sức tiến quân của Mặt trận. Tờ nhật báo Tin sáng vẫn được cậu mua đều đặn nhưng không còn được đọc một cách chăm chỉ như trước. Có tờ cậu đưa về, liếc sơ qua các chữ lớn ở trang nhất rồi vứt vào xó nhà.
Các buổi sinh hoạt chi đoàn cũng thưa dần vì thầy Văn thường hoãn lại. Nếu có thì cũng không kéo dài. Trong những buổi sinh hoạt đó, gần như chỉ có lời độc thoại của thầy Văn. Giọng thầy vẫn còn đầy nhiệt huyết nhưng không còn gây cho Sinh sự phấn khởi và sôi nổi như lúc đầu. Cậu cũng bỏ luôn cái thói quen bịa ra công tác theo sát người nầy người kia. Cậu thường im lặng trong suốt buổi sinh hoạt. Trước đây, cậu thường chê thầy Bá ít phát biểu. Bây giờ, cậu còn ít phát biểu hơn thầy ấy nữa. Thầy Văn hình như không quan tâm đến điều nầy. Có lẽ thầy quá bận rộn với công việc trọng đại hơn trong cái thời gian mà thầy gọi là giai đoạn cận kề sự kết thúc cuộc đấu tranh vũ trang của cách mạng Việt Nam.

Chủ Nhật, 4 tháng 6, 2017

Kẻ chiến bại (4)



Chưa bao giờ Sinh thấy cuộc đời đáng yêu như hôm nay. Suốt buổi chiều, cậu thấy tâm hồn mình bồng bềnh như mây bay gió thoảng. Ngồi vào bàn lấy sách ra học, nhưng Sinh thấy khó tập trung suy nghĩ nên lấy bài tập điện tử ra làm. Đó là thói quen xưa nay của cậu. Lao vào các bài toán là cậu tự tách mình ra khỏi thế giới chung quanh. Cậu phải thi đậu kỳ nầy và đậu hạng cao. Sinh tưởng tượng đến ngày xem kết quả thi, cậu sẽ sánh vai người yêu, đến trước bảng của bộ môn vật lý. Nàng sẽ dò danh sách còn chàng đứng lặng lẽ chờ bên cạnh. Nàng không phải dò lâu, tên cậu hiện ra rõ ràng ở phần đầu danh sách thi đỗ. Nàng sẽ reo lên mừng rỡ. Sinh sẽ không reo lên nhưng lặng lẽ nắm lấy tay nàng bảo nhỏ:
- Kết quả nầy là anh dành tặng cho nàng tiên bé nhỏ của anh đó. Em có nhận không?
Nàng sẽ không trả lời mà sẽ ngước mặt lên, làn môi mọng đỏ khẽ rung rinh. Sinh sẽ cúi mặt xuống….
Cậu ngồi thẳng dậy, lấy tay đập mạnh vào đầu để cắt ngang dòng tưởng tượng. Cậu biết rằng cứ thả lỏng cho đầu óc mình, thì chắc chắn cậu sẽ không có tên trong danh sách thi đậu mà suy nghĩ tầm thường của cậu còn xúc phạm vào tấm thân ngà ngọc của nàng. Không thể được, tấm thân đó là một khối ngọc lưu ly. Nó gần giống như khối ngọc vô giá mà một vài tôn giáo dùng làm biểu tượng thiêng liêng để tôn thờ. Người ta chỉ được phép nhìn thánh vật đó để chiêm ngưỡng chứ không được mó tay vào.

Chủ Nhật, 28 tháng 5, 2017

Kẻ chiến bại (3)


Buổi lễ kết nạp vừa qua gây trong lòng Sinh sự xúc động to lớn. Phần học tập nghị quyết cũng làm cho Sinh rất thích thú. Cậu thấy chủ trương của cách mạng thực là khó lường đối với trình độ nhận thức của cậu từ trước cho đến nay. Qua các buổi phát thanh của đài Hà nội và đài Giải phóng, cậu cứ ngỡ rằng cách mạng thực sự chủ trương hòa bình, nhưng bây giờ cậu mới hiểu rằng cách mạng đang tích cực chuẩn bị chiến tranh để giải phóng miền Nam, vì đó là mục đích cuối cùng của cách mạng Việt Nam trong giai đoạn nầy. Lòng yêu chuộng hòa bình mà cách mạng luôn luôn đề cao chỉ là một cách tuyên truyền mà thôi chứ không phải là chủ trương thực sự của đảng. Chỉ những người trong cuộc mới hiểu điều đó. Và cậu hãnh diện là người trong cuộc.
Phần tình hình thì rõ ràng như vậy. Nhưng phần nhiệm vụ mới thì có vẻ mơ hồ, không liên can đến bản thân cậu. Thúc đẩy sinh viên xuống đường? Thúc đẩy bằng cách nào? Chắc hẳn không phải đến sau lưng mỗi người và xô họ ra ngoài đường để đi biểu tình. Thế thì làm gì đây? Thôi cứ chờ đợi sự chỉ đạo của thầy Văn, như lời kết luận của thầy, khi học xong nghị quyết.
Sinh cũng nhớ rõ lời nhắn nhủ của thầy cho riêng mình. Đoàn là đội hậu bị của đảng. Đảng là của giai cấp vô sản. Kể từ hôm nay, cậu phải hướng về giai cấp vô sản, dứt khoát xem giai cấp đối nghịch là kẻ thù. Một lần nữa, vấn đề đấu tranh giai cấp lại nổi cộm lên trong trí óc cậu. Cậu đang phấn khởi nhưng trong lòng không được nhẹ nhàng thơ thới.
Tạm thời, chưa có nhiệm vụ gì cấp bách nên cậu lao vào học tập vì chỉ còn hai tháng nữa là đến kỳ thi lấy chứng chỉ đầu tiên.

Chủ Nhật, 21 tháng 5, 2017

Kẻ chiến bại (2)



Thằng bé bị xe tông chỉ tét da đầu, xương sọ còn nguyên vẹn nên bình phục sau một tuần nằm bệnh viện. Mấy ngày sau, khi đi học về, Sinh lại thấy sạp báo bày ra như cũ. Thằng bé đứng sát bên mẹ. Tai nạn vừa qua làm nó sợ hãi nên chỉ ở gần mẹ hoặc đi quanh sạp báo chứ không dám chơi đất cát như trước. Trông nó sạch sẽ hơn trước. Trên đầu, một miếng băng to tướng che kín vết thương.
Sinh mừng rỡ dừng xe chạy lại ôm thằng bé hỏi thăm rối rít. Một tuần lễ nay, Sinh lấy báo ở sạp trước chợ. Nay cậu trở lại lấy báo của mẹ thằng bé như trước.
Nhờ đọc báo và nghe đài phát thanh, Sinh bắt đầu biết rõ được cuộc chiến đang xảy ra rất quyết liệt trên nhiều mặt trận gần xa. Cậu làm quen với những địa danh như Khe sanh, Hạ Lào, Dak tô, Dak xút, Đồng xoài, Bình giả, vân vân. Người ta cũng nói đến một hội nghị hòa bình sắp được triệu tập bên trời Âu. Qua đài Hà nội và đài Giải phóng, ta thắng nhiều trận trên cả hai mặt trận quân sự lẫn ngoại giao. Cùng với toàn thể nhân dân tiến bộ trên thế giới, Sinh rất phấn khởi vì những tin tức nầy.

Chủ Nhật, 14 tháng 5, 2017

Kẻ chiến bại (1)



SINH dừng xe tắt máy, nhưng không buồn bước xuống. Cậu buồn bã nhìn vào căn nhà nhỏ giữa khu vườn rộng. Trước đây, mỗi lần về tới, bao giờ Sinh cũng thấy lòng rộn vui, cậu nhanh chóng mở cổng, cho xe chạy quanh đến sau nhà và đi tìm mẹ, nếu mẹ có nhà. Còn nếu vào giờ mẹ đi vắng, cậu vẫn vui vẻ bước qua bục cửa, miệng hát to một bài ca ưa thích.
Đó là lúc mẹ còn sống. Bây giờ mẹ đã vĩnh viễn ra đi, sau một tháng trở bệnh trầm trọng. Mẹ qua đời vừa được một tuần. Sáng nay ra thăm mộ, cậu quên mang theo cây chổi nhỏ. Ngày hôm qua, cậu thấy những vành hoa phủ trên núm đất đã khô héo sau mấy ngày nắng như thiêu đốt. Những chiếc lá cong queo, những đóa hoa tàn úa xấu xí rụng ra khỏi cành, nằm rải rác trên mộ, sau khi cậu gom những tràng hoa chất vào chỗ đất trống. Cậu nhớ tính mẹ gọn gàng sạch sẽ, nên tự nhủ lòng rằng, mỗi khi đi thăm mộ, nhớ đem theo chổi để làm sạch ngôi nhà cuối cùng của mẹ.