Ba
tháng nghỉ hè trôi qua một cách bình yên đối với tình
yêu của đôi trẻ nhưng không bình yên chút nào đối với
cuộc sống trên mọi miền đất nước. Riêng với Sinh
thì cậu đã bớt quan tâm đến tính hình chiến sự đang
sôi động khắp nơi. Những chiến thắng giòn giã của
quân giải phóng không còn gây được nơi cậu sự hân
hoan của những ngày đầu mới nghe đài Giải phóng và
đài Hà nội. Hằng đêm, cậu thường quên nghe hai đài
nầy nên không theo dõi sức tiến quân của Mặt trận. Tờ
nhật báo Tin sáng vẫn được cậu mua đều đặn nhưng
không còn được đọc một cách chăm chỉ như trước. Có
tờ cậu đưa về, liếc sơ qua các chữ lớn ở trang nhất
rồi vứt vào xó nhà.
Các
buổi sinh hoạt chi đoàn cũng thưa dần vì thầy Văn
thường hoãn lại. Nếu có thì cũng không kéo dài. Trong
những buổi sinh hoạt đó, gần như chỉ có lời độc
thoại của thầy Văn. Giọng thầy vẫn còn đầy nhiệt
huyết nhưng không còn gây cho Sinh sự phấn khởi và sôi
nổi như lúc đầu. Cậu cũng bỏ luôn cái thói quen bịa
ra công tác theo sát người nầy người kia. Cậu thường
im lặng trong suốt buổi sinh hoạt. Trước đây, cậu
thường chê thầy Bá ít phát biểu. Bây giờ, cậu còn ít
phát biểu hơn thầy ấy nữa. Thầy Văn hình như không
quan tâm đến điều nầy. Có lẽ thầy quá bận rộn với
công việc trọng đại hơn trong cái thời gian mà thầy
gọi là giai đoạn cận kề sự kết thúc cuộc đấu
tranh vũ trang của cách mạng Việt Nam.




