Nói
xong, người đàn ông đứng dậy kéo người đàn bà ra
đường. Mấy người hàng xóm xì xào bàn tán một chút
rồi cũng kéo nhau ra về. Ba tôi vẫn ngồi yên tại chỗ.
Ông nhìn tôi một cách buồn bã:
-
Ba không ngờ con lâm phải một nạn lớn như thế nầy.
Lỗi tại ba.
Nhìn
thấy đôi mắt ba rưng rưng, tôi cảm động quá, quỳ
xuống ôm chân ông, khóc òa. Ông nâng tôi dậy, bảo ngồi
trên ghế để bàn bạc công chuyện. Hai cha con bàn lui bàn
tới mà chẳng được gì. Tôi nhìn đồng hồ thấy đã
gần hai giờ chiều. Hai cha con còn chưa ăn cơm trưa. Tôi
đứng dậy thay áo quần, xuống bếp soạn cơm và món
thức ăn nguội lạnh mà ba đã nấu xong trước khi tôi đi
dạy về. Hai cha con ngồi ăn trong im lặng. Nét mặt ba dàu
dàu. So với sáng nay, bây giờ mới qua có mấy tiếng đồng
hồ mà trông ông già đi nhiều tuổi. Tôi thương ông quá
nên cố giữ nét mặt thật trầm tĩnh trong khi lòng tôi
bấn loạn. Đứa con trong bụng cựa quậy như nhắc nhở
tôi phải nhớ đến cái thân phận bi đát của nó, kết
quả của một sự việc xảy ra ngoài sức tưởng tượng
của tôi. Tôi nghĩ đến người đàn bà thô lỗ và đanh
đá, bỗng rùng mình nôn ọe. Hơn nửa năm qua, hằng đêm
tôi phải ân ái với chồng bà ta.
Tôi
giật mình vì giọng nói của ba:
-
Để chiều thằng Thành về đây tao hỏi nó cho ra lẽ, để
xem nó tính giải quyết chuyện nầy ra sao.
Ba
ngưng một chút rồi nói tiếp:
-
Con hãy bình tĩnh, dừng to tiếng làm phiền hàng xóm lần
nữa mà còn gây thêm đổ vỡ.



