Hiển thị các bài đăng có nhãn Hồi ký của Ngọc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hồi ký của Ngọc. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 6 tháng 4, 2017

Hồi ký của Ngọc (4)



Nói xong, người đàn ông đứng dậy kéo người đàn bà ra đường. Mấy người hàng xóm xì xào bàn tán một chút rồi cũng kéo nhau ra về. Ba tôi vẫn ngồi yên tại chỗ. Ông nhìn tôi một cách buồn bã:
- Ba không ngờ con lâm phải một nạn lớn như thế nầy. Lỗi tại ba.
Nhìn thấy đôi mắt ba rưng rưng, tôi cảm động quá, quỳ xuống ôm chân ông, khóc òa. Ông nâng tôi dậy, bảo ngồi trên ghế để bàn bạc công chuyện. Hai cha con bàn lui bàn tới mà chẳng được gì. Tôi nhìn đồng hồ thấy đã gần hai giờ chiều. Hai cha con còn chưa ăn cơm trưa. Tôi đứng dậy thay áo quần, xuống bếp soạn cơm và món thức ăn nguội lạnh mà ba đã nấu xong trước khi tôi đi dạy về. Hai cha con ngồi ăn trong im lặng. Nét mặt ba dàu dàu. So với sáng nay, bây giờ mới qua có mấy tiếng đồng hồ mà trông ông già đi nhiều tuổi. Tôi thương ông quá nên cố giữ nét mặt thật trầm tĩnh trong khi lòng tôi bấn loạn. Đứa con trong bụng cựa quậy như nhắc nhở tôi phải nhớ đến cái thân phận bi đát của nó, kết quả của một sự việc xảy ra ngoài sức tưởng tượng của tôi. Tôi nghĩ đến người đàn bà thô lỗ và đanh đá, bỗng rùng mình nôn ọe. Hơn nửa năm qua, hằng đêm tôi phải ân ái với chồng bà ta.
Tôi giật mình vì giọng nói của ba:
- Để chiều thằng Thành về đây tao hỏi nó cho ra lẽ, để xem nó tính giải quyết chuyện nầy ra sao.
Ba ngưng một chút rồi nói tiếp:
- Con hãy bình tĩnh, dừng to tiếng làm phiền hàng xóm lần nữa mà còn gây thêm đổ vỡ.

Chủ Nhật, 2 tháng 4, 2017

Hồi ký của Ngọc (3)



Bước qua năm 1975, tình hình suy sụp nhanh chóng.
Sau khi Ban mê thuột, trái tim của cao nguyên, thất thủ ngày 10 tháng 3 năm 1975, ít ai tin rằng Việt Nam Cộng hòa còn đủ sức chống trả với cuộc tấn công của Việt cộng. Vô số bộ đội cộng sản, xe tăng, đại bác, hỏa tiễn, ngang nhiên vượt qua sông Bến hải, tiến vào nuốt chửng từng thôn làng, từng huyện, từng tỉnh của Việt Nam Cộng hòa.
Trong quân đội, lệnh cắm trại một trăm phần trăm được duy trì tháng nầy qua tháng nọ; anh Định nhiều tuần mới lén về thăm tôi một lần. Còn vài tháng nữa tôi tốt nghiệp nhưng hai chúng tôi không còn lòng dạ nào để bàn về hôn lễ nữa. Hằng đêm tôi thắp nhang trước bàn thờ anh Quân, mong anh che bớt mũi tên hòn đạn cho người tôi yêu thương.
Toàn thể cao nguyên mất, hai tỉnh địa đầu bị tràn ngập. Lính Cộng hòa rút lui, dẫn theo hàng hàng lớp lớp dân chúng chạy theo vì sợ cộng sản. Trong lịch sử Trung hoa, khi Mông cổ đánh bại nhà Tống, Mãn Thanh dẹp được nhà Minh và cộng sản đè bẹp Quốc dân đảng, người Tàu cũng từng chạy trốn, nhưng có lẽ không thảm thương bằng dân chúng Việt Nam chen nhau xuống tàu ở Thuận an hoặc dắt díu nhau vượt suối băng ngàn trên suốt đoạn đường gian nan từ cao nguyên về miền duyên hải.
Các trường trung học ở Sài gòn Gia định vẫn tiếp tục mở cửa nhưng học trò được nghỉ học để nhường phòng lớp cho người tị nạn.
Mẹ tôi suốt ngày mặt mày ủ dột. Ba thì trái lại, hết sức vui mừng. Chưa bao giờ tôi thấy ông hân hoan đến như thế. Thấy mẹ buồn rầu, ông vừa khuyến khích, vừa la rầy. Ông bảo rằng cách mạng sắp đạt thắng lợi hoàn toàn, rằng miền Nam sắp được giải phóng khỏi ách Mỹ ngụy, rằng đất nước sắp thống nhất, miền Nam sắp được hưởng cuộc sống ấm no hạnh phúc như miền Bắc.

Thứ Năm, 30 tháng 3, 2017

Hồi ký của Ngọc (2)



Tôi vùi đầu vào sách vở. Cuối năm học, tôi xuất sắc vượt qua kỳ thi tú tài rồi đậu hạng nhì trong kỳ thi tuyển vào Đại học Sư phạm. Đúng vào cái hôm đi xem kết quả về, mẹ trao cho tôi một phong thư đã bóc và bảo:
- Thư của cậu Định, con đọc đi.
Tôi ngạc nhiên đến sửng sốt. Từ nhiều tháng nay, lao vào học tập, tôi không còn nhớ đến người con trai đó nữa. Mẹ dúi phong thư khá dày vào tay tôi. Tôi vào phòng, thay áo quần rồi ngồi vào ghế, nhìn những hàng chữ nắn nót ngoài bao thư và thủng thẳng rút ra hai tờ giấy đầy chữ bên trong.

Chủ Nhật, 26 tháng 3, 2017

Hồi ký của Ngọc (1)



   Tôi là Ngọc. Một người đàn bà tầm thường. Một nạn nhân, như tất cả mọi nạn nhân của cuộc đối đầu ý thức hệ ở miền Nam đau thương nầy. Thông thường, những người nổi danh mới viết hồi ký để khoe khoang cuộc đời đã được nhiều người chú ý. Tôi viết hồi ký chỉ để lưu lại những nỗi niềm yêu thương và đau khổ.
Tôi tên là Hoàng thị Hồng Ngọc, sinh năm 1950, tại Sài gòn. Ngày tôi ra đời, mẹ xem tôi như là bảo vật, định đặt tên là Bích Ngọc. Cha tôi nghĩ đến một thứ còn quý giá hơn tất cả của cải vật chất, bắt mẹ phải đổi tên tôi là Hồng Ngọc. Thứ quý giá nhất trên đời của cha tôi có màu đỏ, màu của chủ nghĩa cộng sản bách chiến bách thắng.
Cũng bởi vì vậy, trước đó năm năm, anh tôi được đặt tên là Hồng Quân. Chính cái tên nầy cùng với những lời ca tụng chủ nghĩa cộng sản của cha tôi mà anh Quân sớm giác ngộ đi theo cách mạng. Từ những năm còn ngồi trên ghế nhà trường trung học, kế tiếp là đại học, anh đã tham gia tổ chức bí mật của phong trào học sinh sinh viên, do thành đoàn Sài gòn Gia định lãnh đạo. Đến năm anh được hơn 20 tuổi, tổ chức nội thành của anh bị bể, nhiều đồng chí bị bắt nhưng anh may mắn trốn thoát ra chiến khu. Một tháng sau, có tin từ chiến khu đưa ra, anh đã qua đời trong một trận càn của quân đội Mỹ và Việt Nam Cộng hòa; người ta vùi xác anh ở đâu đó, trong lòng đất giữa cánh rừng già của mật khu Dương Minh Châu.
Khi nghe tin anh Quân mất, cha tôi vừa khóc vừa nghiến răng, cặp mắt ông vừa bi thương, vừa rực lửa căm hờn. Mẹ tôi thì gục xuống, đổ nát như căn nhà sau cơn động đất. Suốt ba tháng dài mẹ không thiết ăn, không thiết ngủ, chỉ ngồi bất động trước thềm, nhìn sững về phía cổng nhà. Nơi đó, mỗi buổi chiều, anh Quân lom khom đẩy xe qua lùm hoa bông giấy, cất tiếng chào rộn rã cả một khoảng sân. Rồi mẹ gượng dậy, lần mò với công việc, nhưng trong mắt mẹ vẫn đọng lại một khoảng tối đen.